Lúc ăn trưa, Tịch Vũ Đồng hai người vừa ngồi xuống, liền thấy hạ nhân dẫn Tiểu Đào hai người bước vào.
"Tiểu thư," Tiểu Đào vốn muốn khóc lóc kể lể một phen, thấy hai người đang ăn cơm, chỉ đành nuốt lời vào, "Nô tỳ xin phép đi rửa mặt trước, không quấy rầy hai người nữa."
Tịch Vũ Đồng gật đầu, "Ta cũng đã bảo hạ nhân chuẩn bị đồ ăn cho các ngươi ở trong sân, các ngươi đến đúng lúc, cứ đi ăn là được."
Tiểu Đào nghe vậy, lập tức mắt sáng rực, "Cảm ơn Tiểu thư." Nhớ ra điều gì, lại nói, "Quả nhiên Tiểu thư đối với nô tỳ là tốt nhất."
"Được rồi, mau đi đi, đừng để đói." Tịch Vũ Đồng xua tay.
"Rõ." Tiểu Đào lập tức lon ton chạy đi.
Tiểu Hòa khom người chào hai người, sau đó mới đi theo.
"Nha đầu này thật sự bị chiều hư rồi." Phượng Vũ Dịch gắp một miếng thịt gà đặt vào bát Tịch Vũ Đồng, không nhịn được than phiền, "Nàng mà còn chiều nữa, sau này nàng ấy lên trời luôn cho xem."
"Đâu ra mà phóng đại như vậy." Tịch Vũ Đồng không nhịn được cười, nhìn dáng vẻ nàng, lúc này mới hiểu ra, trêu chọc, "Ngươi lại ghen à?"
"Không có." Phượng Vũ Dịch khựng lại, đặt đũa xuống, "Được rồi, có chút."
Tịch Vũ Đồng bật cười, "Ta cũng không hiểu sao ngươi luôn ghen với Tiểu Đào vậy, rõ ràng ta đối với nàng ấy không phải như ngươi nghĩ."
Phượng Vũ Dịch im lặng không nói, cúi đầu ăn cơm.
Phượng Vũ Dịch thở dài, Tịch Vũ Đồng dịch ghế lại gần nàng, rồi đưa tay xoay đầu đối phương, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218309/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.