Suy đi nghĩ lại, cuối cùng hai người vẫn chọn đi Hoa Phù. Nơi gần nhất và quen thuộc nhất, cũng chỉ có Hoa Phù.
Hai người biết cưỡi ngựa, nên không thành vấn đề, một người một ngựa tốc độ sẽ nhanh hơn. Chỉ là Tiểu Đào không biết cưỡi ngựa, chỉ có thể cùng cưỡi chung một con ngựa với Tiểu Hòa, nên tốc độ chậm hơn, không lâu sau đã bị kéo giãn khoảng cách.
Tiểu Đào thấy hai bóng người phía trước ngày càng xa, vội vàng kêu lớn, "Tiểu thư, ngài đợi nô tỳ với."
Ai ngờ hai người phía trước nghe thấy, không những không giảm tốc độ, mà còn thúc ngựa nhanh hơn kéo giãn khoảng cách, không lâu sau đã mất hút.
"Tiểu thư cố ý mà." Tiểu Đào đau khổ nói, "Chính là không muốn chúng ta ảnh hưởng họ ân ân ái ái."
Tiểu Hòa không nhanh không chậm kéo ngựa đi, nghe vậy lập tức hỏi một câu, "Đã biết, vậy sao ngươi lại có vẻ mặt này?"
"Bởi vì không đi cùng Tiểu thư, chúng ta sẽ không có cơ hội ăn chực uống chực nữa." Tiểu Đào xoa xoa bụng, "Ta ra ngoài vội quá, mới phát hiện không mang tiền."
"Ta có mang." Tiểu Hòa móc từ trong lòng ra một túi tiền, còn chưa nói xong đã bị người phía trước giật lấy.
Tiểu Đào kéo miệng túi ra nhìn, bên trong có mấy đồng bạc vụn, còn có một tờ ngân phiếu một trăm lạng, lập tức cười cong cả mắt, "Đã vậy, vậy thì chúng ta tự đi ăn ngon thôi."
"Ta đâu có nói sẽ mời ngươi ăn." Tiểu Hòa giật lại túi tiền nhét vào lòng, "Muốn ăn thì được, về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218308/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.