LỜI KỂ THÀNH TÂN
Tôi thu lại hai sợi xích lửa của mình, thoáng ngó những tên cảnh sát đang lâm le chỉa súng về phía tôi. Bọn họ tưởng thứ đồ chơi đó có thể uy hiếp được tôi sao.
"Cảm...cảm ơn" Một giọng nói của con nít vang lên sau lưng
Tôi quay lại nhìn, là hai kẻ trong khối cầu khi nãy, trông bộ dạng thì rõ ràng chân của tên người lớn đã không thể nhúc nhích gì nữa rồi.
"Tất cả đứng yên, các ngươi đã bị bắt" Một tên có vẻ là dẫn đầu trong đám cảnh sát tiến lên một bước cao giọng uy hiếp ba người chúng tôi.
PHỤT
Ánh sáng trong trung tâm đột nhiên tắt đồng loạt, ngay cả đèn báo hiệu cùng đèn đường bên ngoài cũng tắt cùng lúc. Một cánh tay nắm lấy áo tôi, tôi toan hất văng kẻ lạ này trước khi nghe thấy.
"Đi mau" Là giọng nói của Trường Vũ
Đây ắt hẳn là năng lực của cậu ta, biết là cậu ta nên tôi không chống cự nữa, để cậu ta kéo tôi đi trong bóng tối đen đặc lúc này.
Đến khi đèn sáng lại thì trước tầm mắt tôi là hàng dài xe cộ nối đuôi nhau đều tăm tắp trước mắt. Trường Vũ đã kéo tôi xuống hầm chứa xe của trung tâm này.
"Hướng này, nhanh" Trường Vũ bước nhanh dẫn đường, tôi im lặng đi theo sau
Chúng tôi đi đến một chiếc xe màu xanh bạc quen thuộc, Trường Vũ mở cửa sau ra chui vào, tôi theo thói quen mở cửa ghế lái phụ.
"Hai đứa ngốc gì trên đó lâu thế?" Vũ Thần nhìn thấy tôi cùng Trường Vũ chui vào xe thì nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suc-manh-sieu-nhien/1002656/chuong-40.html