🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau


Mất thêm 2 tuần cù cưa ở phòng bệnh đầy mùi thuốc sát trùng tôi mới nhận được cái gật đầu của bác sĩ, cho phép tôi xuất viện về nhà. Vậy là đi tong 4 tuần liền, 30 ngày tròn tính từ ngày tôi bị đưa đến đây trong tình trạng hôn mê.

Cũng may là thời gian trôi qua cũng không đến nổi buồn chán cho lắm, cũng đủ để tôi tiếp thu kha khá tin tức giật gân của mọi người mà tôi quen biết. Văn Hùng cùng em trai Văn Trí của anh hiện đang sống tại một trong những căn nhà chung cư cùng tòa nhà với gia đình tôi, chỉ khác tầng lầu. Anh Ngọc Hân thì đã về lại nhà anh ở cách đây không xa, cũng tiện thể xung phong sẻ nhờ ba anh nhận nuôi nhóc Lục Tuấn. Ờ, là thằng nhóc đen nhẻm mà chúng tôi cứu ra đó. Cậu nhóc trải qua những kỷ niệm không mấy gì làm tốt đẹp nên rất ít khi chủ động gia tiếp cùng người khác, chỉ có nhóc Văn Trí nhí nhảnh là đủ khả năng khiến nhóc đen kia mở miệng nói ra vài câu ngắn ngủn trong một ngày.

Đến ai nhỉ, à rồi phải kể đến hai đấng sinh thành của tôi chứ. Hai con người viên chức "làm công ăn lương", bình thường đến không có gì đáng để nói đến. Ấy vậy mà cả hai lại lái một chiếc chuyên cơ hàng thật giá thật đến cứu cả đám chúng tôi trong đường tơ kẽ tóc. Nhưng tôi gặng hỏi thì cả hai lại khá là đồng lòng: "Chuyện người lớn, con chỉ cần an tâm nghĩ ngơi cho khỏe là được".

Ừ thì tôi đúng là

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suc-manh-sieu-nhien/1002651/chuong-35.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Sức Mạnh Siêu Nhiên
Chương 35: Về Nhà - Hội Họp
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.