Tít...tít...tít...
Âm thanh quen thuộc vang bên tai khi tôi dần có lại ý thức của mình, tôi từ từ mở mắt ra. Khoan, tôi điều khiển được mắt mình rồi, tôi có thể mở mắt. Ánh sáng chói mắt khiến tôi không tài nào mở to mắt được, sáng quá, chưa bao giờ tôi thấy ánh sáng lại đẹp như lúc này.
Tôi giơ tay lên che ánh sáng theo thói quen...TAY... tôi cũng cử động được cơ thể mình. Cảm giác không tệ, cái chết xem ra không đau đớn như tôi từng tưởng tượng thì phải.
Mất 1 khoảng lâu mắt tôi mới thích ứng với ánh sáng và nhìn thấy mọi thứ xung quanh. Là phòng bệnh, tôi vẫn đang nằm trong phòng bệnh. Tay trái của tôi bị thứ gì đó đè lên tê rần khiến tôi chú ý nhìn qua. Là mẹ, bà đang ngồi cạnh giường, gối đầu lên mép giường ngủ. Tóc tai bà bù xù, hốc mắt xưng húp, trông bà như già đi rất nhiều. Không còn hình ảnh người phụ nữ giỏi giang, nổi tiếng của thành phố này như ngày thường.
Tôi nhìn khắp phòng, thấy ba đang nằm ngủ ở giường bên cạnh, ông cởi áo vest treo ở đầu giường, bận trên người áo sơ mi nhăn nhúm cùng quần tây đen quen thuộc của mình, cả giày cũng chưa cởi ra. Nếu đây mà là thiên đường thì không lẽ cả nhà tôi đều chết cả sao.
Cạch... - Tiếng mở cửa vang lên
Loảng xoảng...
Tôi ngó qua cửa, nhìn thấy chị y tá làm rơi khây đồ xuống đất. Chị trừng mắt nhìn tôi chầm chầm như gặp quỷ vậy, đứng chết chân tại đó.
- Chuyện gì vậy? - Tiếng ba tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suc-manh-sieu-nhien/1002620/chuong-5.html