“Được rồi, anh ta còn nhắn lại gì nữa, cứ nói nốt đi.” Giọng của Diệp Kính Huy bình thản đến mức mất hẳn độ ấm.A Tề xoa xoa mắt: “Ông chủ, chi bằng chúng ta về tìm khách sạn nghỉ ngơi trước đi, rồi em sẽ nói tiếp.”
Tiếc thay với cá tính cố chấp vốn có, hắn quyết định bỏ lơ ý tốt của cậu: “Nói ngay đi, để lát nữa anh cũng hết hứng nghe.”
A Tề im lặng một hồi lâu mới khẽ đáp: “Tư Minh nói, lúc anh tìm thi thể dày công bố trí vụ tai nạn để lừa anh ta, anh ta rất thống khổ, hiện tại cũng nên cho anh nếm thử loại thống khổ này.”
Hàng mi của hắn run lên, nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ điềm tĩnh: “Còn gì nữa?”
A Tề bước lên phía trước để hắn dựa vào người mình, gỡ những ngón tay đang bấu mạnh vào tường của hắn ra, xót xa nắm chặt trong lòng bàn tay, nghẹn ngào kể —
“Lúc anh lén lút tìm nhược điểm muốn hạ bệ anh ta, anh nên dự đoán được kết cuộc ngày hôm nay. Nếu trước đây là anh trêu cợt anh ta, hiện giờ anh ta trả lại nguyên vẹn cho anh, như thế mới công bằng.”
Diệp Kính Huy hơi nheo mắt lại, ý cười ở khóe môi càng ngày càng đậm, chẳng khác nào đang nghe hí kịch: “Tiếp tục. Nói.”
Nhận ra ngón tay hắn đang ấn sâu vào lòng bàn tay, A Tề lo lắng nhìn hắn: “Ông chủ, có lẽ chúng ta nên lái xe đến vùng lân cận Yên Đài tìm khách sạn trước, để anh. . . . .
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-tra-thu-cong-bang/2061983/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.