Tôi nhận lấy bộ đồ thú bông nặng nề, gật đầu.
"Phải. Cảm ơn cô Thư."
Cô ta xoa đầu tôi, "Ngoan quá. Gần đây cô thể hiện rất tốt. Tốt đến mức hôm trước khi tôi ăn cơm với A Sùng gặp giáo sư Mạnh, cũng không nỡ mở miệng bảo ông ấy không phẫu thuật cho mẹ cô nữa."
Tôi siết chặt bộ đồ thú bông, bắt đầu mặc vào người.
"Cảm ơn cô Thư. Tôi sẽ làm tốt mọi việc cô giao."
Cô ta nhìn dáng vẻ luống cuống của tôi, bật cười.
"Chậm thôi, chậm thôi. Cẩn thận đừng té ngã nhé."
Thư Hàm thuê mười mấy người mặc đồ thú bông nhảy múa mở màn khuấy động không khí.
Tôi trà trộn trong số đó. Phó Sùng tùy ý nhìn chúng tôi vài giây, lông mày hơi nhếch lên.
"Bây giờ em thích kiểu này à?"
Anh hỏi Thư Hàm. "Rất dễ thương mà, anh không thấy sao?"
Cô ta đưa tay vào áo khoác của Phó Sùng, ôm eo anh.
"Đại tổng tài, có phải anh quá thương mại rồi không, không biết thưởng thức phong cách cổ tích này nữa sao?"
Tinhhadetmong
Phó Sùng chỉ nói: "Tùy em thích."
Thư Hàm vẫy tay với tôi, "Cô đó, lại đây giúp chúng tôi chụp vài tấm ảnh."
Tôi làm theo, nhận lấy máy ảnh. Phó Sùng không quan tâm lắm liếc nhìn tôi, nhắc nhở:
"Đội mũ trùm đầu tầm nhìn có hạn. Tháo ra rồi chụp."
Nụ cười trên môi Thư Hàm cứng lại. Tôi cố nén giọng đáp:
"Ông chủ yên tâm, tôi đeo thế này cũng chụp được."
Phó Sùng nhận khăn ướt từ người phục vụ lau tay.
Vừa dứt lời, anh đột nhiên nhìn về phía tôi.
Đôi mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-thien-vi-cua-nguoi-rung-dong/5033035/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.