Tôi nói tình hình rất nhẹ nhàng. Để tránh anh hiểu lầm là tôi đang cầu cứu anh.
"Mẹ tôi nhập viện rồi. Nhưng không phải vấn đề lớn, chắc là sẽ sớm xuất viện thôi."
Phó Sùng "ừm" một tiếng,
"Có cần giúp đỡ gì thì cứ liên hệ trực tiếp với tổng trợ lý."
Tôi khách sáo cảm ơn, không để tâm đến lời anh nói. Bản phụ lục bổ sung đó khiến tôi bây giờ theo thói quen tự kiềm chế bản thân.
Tìm Phó Sùng giúp đỡ là hành vi vượt giới hạn. Tôi không thể làm. Bên kia mãi không cúp máy, tôi không khỏi hỏi:
"Phó tiên sinh, anh, còn lời gì muốn nói sao?"
Tiếng ngón tay gõ lên mặt bàn, thỉnh thoảng vang lên qua dòng điện trong ống nghe.
Đây là một thói quen nhỏ của Phó Sùng khi nghe điện thoại. Anh thờ ơ nói: "Chỉ là muốn hỏi em thường ngủ trưa lúc mấy giờ."
"?"
"Sau này chọn lúc đó gọi điện cho em."
Tôi không hiểu anh đang nói gì. Cố ý chọn lúc ngủ để gọi điện thoại sao? Là chiêu hành hạ mới của ông chủ lớn à?
Vị giáo sư y khoa đó họ Mạnh. Chiều ngày 17 sẽ đến bệnh viện.
Thời gian khám bệnh chỉ có ba tiếng, từ 2 giờ chiều đến 5 giờ chiều.
Chúng tôi là người cuối cùng. Lần gặp Thư Hàm ở bệnh viện sau này, chỉ có mình cô ta.
Phó Sùng đã đi công tác nước ngoài từ ngày 13, phải một tuần sau mới về.
Sáng ngày 17, tôi bắt gặp Thư Hàm đang trò chuyện ở quầy y tá.
Cô ta đang c.ắ.n một quả táo, trông rất nhàn nhã. "Kết quả kiểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-thien-vi-cua-nguoi-rung-dong/5033032/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.