Sáng hôm sau, Noah thức dậy lúc bình minh, những tia sáng đầu tiên trong ngày đã đánh thức anh.
Anh rời khỏi giường và rửa mặt.
'Mình chưa bao giờ bị quấy rầy bởi ánh sáng trước đây.'
Anh đi vào biển ý thức của mình, tập trung và trung tâm của não bộ.
Khi biển ý thức hiện ra, hình dạng trong suốt của anh trong quả cầu mở mắt, mực nước biển đã khôi phục lại mức ban đầu, khoảng nửa quả cầu.
'Như vậy sau một đêm ngủ, mực nước biển đã bổ sung đến một nửa quả cầu. Mình sẽ kiểm tra lại vào cuối buổi chiều.'
Trí óc của anh hiện giờ mạnh hơn rất nhiều so với những đứa trẻ thông thường. Tuổi tâm hồn của anh khoảng ba mươi lăm năm, những sự kiện trong cả hai cuộc đời của anh đã góp phần cũng cố tâm trí của anh, vì vậy anh có thể được việc chịu đựng khi nhìn vào chữ rune lâu hơn.
Nếu một đứa trẻ mười tuổi nhìn vào Kesier rune trong bốn giờ liền, tâm trí của nó sẽ tan nát.
Khi lấy một bát nước và rửa mặt, anh hơi rùng mình.
Nước có vẻ lạnh hơn bình thường.
"Tại sao nước lạnh như vậy?"
Anh hỏi một người hầu đi ngang chỉ vào cái bát.
Người hầu đặt tay lên bát và nhìn Noah với vẻ bối rối.
"Cảm giác của nước vẫn như mọi khi, thưa ngài. Có thể ngài bị cảm chăng? Ngài có muốn tôi gọi bà chủ không?"
Noah hơi bất ngờ trước câu trả lời của cô, nhưng rồi anh nghĩ ra điều gì đó.
'Có thể nào giác quan của mình trở nên nhạy bén hơn chỉ với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-ra-doi-cua-quy-kiem/1795093/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.