“Tiểu Nhã cô nương sao thế?” Mai Hoa tiên tử kia lộ vẻ yếu đuối và lo lắng.
“Không có chuyện gì, để ta chữa thương cho nàng ấy.” Giọng nói Bạch Trì Hữutrong trẻo lạnh lùng, ôm ghì Hoa Tiểu Nhã tiến vào trong nhà.
“Trì Hữu, ta giúp nhé, dù sao nàng cũng là nữ nhi.” Mai Hoa tiên tử chớpchớp mắt, chàng sẽ không bế nàng ta như vậy rồi chữa thương cho nàng taluôn chứ?
“Không cần.” Bạch Trì Hữu cự tuyệt thẳng thừng.
“Nhưng, thanh danh của nàng ——”
“Thanh danh của nàng có ta chịu trách nhiệm.” Bạch Trì Hữu nói xong, sải bước đi vào.
Mai Hoa tiên tử sắc mặt tái nhợt đi vài phần, lộ vẻ ưu thương.
Hoa Trung Vĩ nhìn hai người một lát, buồn chán đi dạo loanh quanh, thật ra, y có thể trợ giúp Hoa Tiểu Nhã, ngoài trùng hợp ra còn có nguyên nhânkhác nữa.
Y vốn dĩ nhân ngày nghỉ của Thiên giới, đi tới nhân gian uống rượu, kết quả, trên đường trở về đã bắt gặp cảnh này.
Người nhỏ xinh ấy trốn tới trốn lui nhìn có chút chật vật, nhưng đôi mắt quật cường kia của nàng cùng khuôn mặt nhỏ nhắn, khiến y dừng bước.
Ánh mắt kia và ánh mắt muội muội của y năm đó, giống nhau như đúc.
Nhớ năm đó, muội muội của y Hoa Trung Nguyệt cũng là một cô bé quật cườngcó hơi ngây ngô, nàng lúc nào cũng thích theo sau ca ca là y, nhưng, sau đó, không biết tại sao, lại đột nhiên thay đổi thành một người khác,nàng luôn ngơ ngác sững sờ, có chuyện gì cũng không nói cho mình.
Đột nhiên có một ngày, nàng một đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-phu-nhu-phu/646503/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.