Điềm Yên, đi trên đường lớn không biết phải mất bao lâu cuối cùng cũng quyết định bắt một chiếc taxi đi đến chỗ đó.
Lòng cô suốt hơn ba năm qua chưa từng có giây phút nào nặng nề đến như vậy, cô chỉ ước thời gian có thể quay trở lại cô muốn cùng Cố Dựt ở bên Pháp không trở về Bắc Kinh. Tuy khoảng thời gian đó Cố Dựt rất đau khổ, rất nhớ nhung, mượn rượu để quên đi Doãn Hạ. Nhưng chí ít, anh cũng không thể đổi như bây giờ. Anh bên Pháp rất chú tâm làm việc có được vị trí ngày hôm nay đều là do anh cố gắng mà đạt được.
Tình yêu của cô dành cho anh vẫn không thay đổi. Nhưng người Điềm Yên yêu chính là Cố Dựt của ba năm trước, chứ anh phải Cố Dựt của hiện tại. Anh biến chất rồi, tình yêu của cô cũng biến chất theo anh!
Thay vì cứ để anh càng lúng càng sâu, vậy thì cô tình nguyện kéo anh từ trên vực ngã xuống.
Có lẽ lúc đầu sẽ rất đau, nhưng thời gian sẽ nhanh chóng giúp anh xoá mờ đi vết thương ấy!
Xe dừng trước một ven đường, Điềm Yên lấy điện thoại nhanh chóng bấm vào dãy số. Bên đầu giây chuông ngân hồi một lúc, người đàn ông liền lên tiếng.
"Alo!"
"Có thời gian gặp tôi không?"
Bên đầu giây im lặng, cơ hồ như có chút hoài nghi. Cô nhanh chóng lên tiếng.
"Tôi là Điềm Yên, tôi muốn gặp anh!"
"Được, tôi hiện tại đang ở gần trung tâm của Bắc Kinh. Nếu tiện cứ gặp ở quán cafe gần đó vậy!"
"Được, tôi qua ngay!"
***
Quán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355533/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.