Phòng chờ...
Viễn Mặc và Tiêu Thanh được dẫn đến một phòng chờ riêng biệc, lễ tân rót hai tách cafe vẫn còn nóng đặt lên bàn. Sau đó mới lịch sự lên tiếng:
"Thưa hai vị, phiền ngồi chờ thêm một chút. Ngài wilam của chúng tôi vẫn đang họp!"
Viễn Mặc, nhăn nhó cả mặt.
"Lại phải chờ sao? Mẹ kiếp... "
Tiêu Thanh, kế bên liền bất lực thì thầm.
"Anh kiên nhẫn một chút đi!"
"Nếu như tôi không kiên nhẫn, thì đã sớm bay về Bắc Kinh từ lâu rồi!"
Viễn Mặc, thẳng thắng đáp lời cô. Bên trong phòng chờ tương đối rộng rãi, sự tinh tế trong từ cách bày trí tại đây đủ là rất đẹp, sa hoa, cầu kỳ nhưng không kém phần chuyên nghiệp. Người đứng đầu công ty này có lẽ là một người đàn ông rất cầu toàn, vì mọi thứ anh ta đặt ở trong từ ngõ ngách của toà nhà này đều tỉ mỉ đến không một sơ suất.
Đợi thêm khoảng mười phút...
Thì người đàn ông đó cuối cùng cũng đã đến...
***
Phía bên kia...
Cố Dựt, uống rất nhiều rượu. Thứ chất lỏng đậm đặc cứ thế được người đàn ông rót vào bụng, sắc mặt thống khổ đi kèm là sự lạnh lùng.
Tiêu Thanh, đứng ở bên cạnh âm thầm quan sát dáng vẻ của anh. Trái tim cô nhói lên từng nhịp, Cố Dựt ngày ngày đắm chìm trong rượu cô thực sự không chịu nổi nữa rồi.
Tiêu Thanh, đi đến tay cản lại ly rượu của anh. Giọng nhỏ nhẹ vang lên giọng như cố đèn nén cái gì đó.
"Cố tiên sinh... Anh say rồi, đừng uống nữa!"
Người đàn ông đáy mắt đã sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355532/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.