Sau khi rời khỏi công ty anh liền lái xe trở về nhà của cha mẹ Doãn Hạ. Từ ngõ vào trong còn một đoạn khá xa, xe vẫn là không vào lọt cho nên anh và cô đành phải đi bộ. Doãn Hạ còn đang khổ sở đến cả đóng hành lí này không nên tính sao, thì cha mẹ cô đã chạy đến miệng hô hào cởi mở.
"Doãn Hạ, Phàm, về rồi sao? Mẹ bảo bố ra xách đồ phụ tụi con đây!"
Tống Dương Phàm, nhanh chóng đáp lời.
"Phiền đến cha, mẹ, rồi!"
Cha cô xách hai túi đồ to đùng kéo vào trước, mẹ cô vỗ vỗ lên vai anh.
"Không sao, mau vào nhà thôi. Mẹ nấu toàn những món hai đứa thích đấy!"
Doãn Hạ, bẽn lẻn theo sau đi vào trong nhà. Mẹ cũng chu đáo thật sớm đã chuẩn bị phòng rộng cho cô và anh rồi, nhà cũng sắp thêm một cái máy giặc cỡ lớn. Mẹ sớm chuẩn bị để anh và cô ở đây cả đời, trong lòng Doãn Hạ dâng lên một nỗi xúc động khó nói thành lời.
"Phàm, ở bên ngoài nhiều giờ chắc mệt rồi phải không? Mau vào tắm rửa nghĩ ngợi đi, lát mẹ làm xong cơm sẽ bảo con ra dùng!"
Anh cúi đầu một cách thật lễ độ.
"Vâng, cảm ơn mẹ!
Bố cô lên tiếng.
"Ăn cơm xong, chơi cùng bố mấy ván cờ đấy nhé! Bố luyện tay rồi, đánh cũng không còn tệ đâu."
Anh và Doãn Hạ không hẹn nhưng điều đồng thanh cười xì một hơi.
"Vâng, thưa bố!"
Anh đi vào bên trong phòng, lúc cửa đóng lại cha mẹ mới chạy đến chỗ cô, giọng nhỏ hết mức có thể bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355529/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.