Sáng của ngày hôm sau, bầu trời khá trong lòng. Lúc Doãn Hạ tỉnh dần mặt trời sớm đã sáng rực, cô theo phản xạ nhìn chỗ nằm bên cạnh lại không thấy anh ở đâu, đôi mắt bắt đầu đảo quanh tìm kiếm. Ánh mắt dừng trước thân ảnh hoàn mỹ của người đàn ông ở bên ngoài ban công, Tống Dương Phàm một tay vịn vào lan can, tay còn lại đang nghe điện thoại cuộc nói chuyện dường như rất quan trọng. Anh nói rất lâu, sau khi xong liền cất điện thoại vào trong túi trở về phòng.
"Dậy rồi sao? Chúng ta chuyển nhà thôi, có lẽ hôm nay họ sẽ đến nêm phong nhà!"
Doãn Hạ, cũng không nhiều lời cô gật đầu nhanh chóng thu dọn mọi thứ. Lúc đi theo Tống Dương Phàm xuống sân nhà, thứ anh còn có thể giữ lại cũng chỉ có mỗi chiếc xe này. Vì là tài sản có trước khi anh mở Tân Thời, nên xem ra nó không bị anh luyên lụy.
Doãn Hạ nhanh chóng ngồi vào trong xe anh ghé lái hướng đến công ty. Doãn Hạ bất ngờ mới lên tiếng.
"Anh đến Tân Thời sao?"
"Ừ, có lẽ tuần tới Tân Thời sẽ phải đóng cửa. Anh cũng cần phải có một lời giải thích với nhân viên, anh đã bảo thư ký Kim sắp xếp mọi người họp vào sáng nay rồi!"
Đúng vậy, anh quả nhiên tính đủ mọi thứ. Nếu anh không nói cô còn quên mất cả việc này, xem ra thời gian khó khăn này cô mới chính là người hoảng loạn, còn rối hơn cả anh. Anh thì người lại trầm tư yên tĩnh, giống như chuyện đến thì đỡ vậy không mấy căng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355528/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.