Nhíu mày suy nghĩ rất lâu cũng không nghĩ ra cách gì, xoay người nhìn thấy ghế dựa của anh, trên đó còn vắt áo vest của anh, bước lên trước, đưa tay chạm vào nó, là mùi xạ hương thoảng thoảng, dễ chịu, bình ổn tâm trạng.
Đang nhìn, cửa phòng bỗng bị đẩy ra, Tống Dương Phàm đi vào, có lẽ không ngờ cô lại ở trong này, đầu tiên hơi kinh ngạc, rất nhanh sau đó liền thu lại thần sắc vốn có.
"Em đợi có lâu không?"
"Em vừa mới đến thôi!"
Cô được nghĩ phép ba ngày, nhưng chuyện hệ trọng như vậy cô còn có thể an tâm ở nhà nghỉ phép sao? Cô chị muốn chạy đến cùng anh gánh vác mọi chuyện.
Anh ung dung bao nhiêu cô lani lo lắng bấy nhiêu.
"Anh đã xem tin tức của ngày hôm nay chưa?"
Anh nhíu mày.
"Em xem được tin tức, nên lo lắng cho anh sao?"
Cô gật đầu.
Tống Dương Phàm, cúi xuống nhìn vào mắt cô, đáy mắt cảm động, đưa tay ôm lấy cô. Cô tựa vào ngực anh, hai má dán vào vòm ngực dày rộng ấy, nghe tiếng tim anh đập, thật lâu sau cũng nói ra lo lắng của mình.
"Anh định như thế nào? Có biết người đứng đằng sau hại anh là ai không?"
Hai mắt anh chuyển động, đồng tử co lại có chút lạnh lẽo.
"Nếu anh nói là Cố Dựt, thì em có tin không?"
Cô thất kinh, mở to mắt nhìn anh.
"Chẳng lẽ là Cố Dựt thật sao? Nhưng anh ấy hà tất gì phải hại anh đến như vậy?"
Anh không trả lời, nhưng nguyên nhân không cần nghĩ cũng biết là Doãn Hạ. Cô cụp mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355526/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.