Tống Dương Phàm, nằm viện cũng không quá lâu vì dù sao cũng chỉ là trầy xước nhẹ nhưng xe thì hỏng mui nặng, cần phải đem đi bảo trì anh bất đắc dĩ phải nhờ Viễn Mặc anh ta hộ tống về nhà. Trên đường anh ta cứ luyên thuyên trách móc khiến anh muốn đinh tai nhứt óc, hận không thể may miệng cậu ta lại.
"Cậu điên rồi, trúng phải loại thuốc đó vậy mà vẫn nhịn sao? Phụ nữ ở trước mặt cũng không tệ, vậy mà cậu thà chết cũng quyết giữ thân như ngọc!"
Câu nói của anh ta vừa đùa vừa thật, nhưng suy cho cùng cũng đúng mặc dù Triệu Mẫn Nhi là loại phụ nữ rất đáng ghét nhưng thân hình nóng bỏng của cô ta mấy ai lại từ chối được, nếu anh trong hoàn cảnh đó anh nhất định mượn cớ bị trúng thuốc mà đè cô ta ở dưới thân tha hồ dày vò.
Gương mặt anh ta hiện rõ ba phần xấu xa, bảy phần dâm tà. Tống Dương Phàm, nhìn thấu lòng anh ta tay gõ vào đầu Viễn Mặc một cái.
"Cậu suy nghĩ bậy bạ. Tôi xem cô ấy như em gái, cho nên tôi không thể! Với lại tôi không muốn Doãn Hạ thất vọng về tôi. Trong hoàn cảnh đó, dù sao cũng không phải là không nhịn nổi. Ý chí quyết định tất cả!"
Tống Dương Phàm, hai tay khoanh trước ngực. Nhìn đâu cũng rất ra dáng một người đàn ông gương mẫu của gia đình, dù trán đang bị băng bó nhưng vẫn không mất đi vẻ đẹp trai của anh.
Viễn Mặc, cười càng gian manh, ghé sát vào tai người đàn ông.
"Phàm, cậu sắp thành thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355525/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.