Buổi tối, lúc Doãn Hạ từ nhà tắm đi ra trên người mang theo chút hơi ấm, hương thơm nhạt từ cơ thể cô toả ra lan khắp cả phòng. Tống Dương Phàm, mang theo sắp văn kiện từ bên ngoài đi vào, giọng anh nhẹ nhàng vang lên.
"Chưa ngủ sao?"
"Vâng, em mới xong việc. Nên tắm một chút!"
Người đàn ông đi đến tủ đồ, tìm một chiếc áo sơ mi trắng mặc vào.
"Tối về sớm đó!"
Doãn Hạ, theo thói quen dặn dò anh. Mặc dù biết rõ anh chưa từng về muộn, hay ở qua đêm, nhưng vẫn là câu cửa miệng dặn dò thật kỹ.
Thấy anh mặc vội sơ mi, cô liền đứng dậy đi đến giúp anh chỉnh cổ áo, cẩn thận đeo cravat. Âu phục được cắt may tỉ mỉ vừa vặn ôm lấy dáng người anh, cravat màu xanh đậm khoát bên ngoài là áo vest xanh tổng thể chỉnh chu. Hôm nay anh đến tham dự buổi tiệc ngoại giao rất quan trọng, cho nên không thể tùy tiện.
Anh cúi xuống, vừa hay mũi chạm vào tóc cô. Hương thơm thoang thoảng trên tóc Doãn Hạ giống như mê hoặc anh vậy.
"Em có muốn đi cùng không?"
Cô tỉ mỉ chỉnh cravat.
"Không, em ở nhà muốn tham khảo thêm mấy bản dự án!"
Đối với loại tiệc rượu xã giao này, anh thật sự không thích lắm. Nếu không phải là bất đắc dĩ, anh chắc chắn sẽ không đi.
Doãn Hạ, xoay người đi đến tủ cạnh giường lấy ra trong đó một chiếc hộp hình vuông rất xinh xắn. Cô mở ra, lấy chiếc đồng hồ đeo vào tay anh, cẩn thận ngắm qua ngắm lại mới cảm thấy hài lòng.
"Tặng anh!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355522/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.