Tống Dương Phàm, hai chân bắt chéo, điệu bộ có chút lơ đãng.
"Quá trình hẹn hò đúng là mất nhiều thời gian thật, tôi muốn nghe kết quả thế nào?"
Viễn Mặc, tức đến nghiến răng.
"Còn có kết quả sao? Mẹ kiếp, cô ấy dám để tôi ở đó đợi như một thằng ngốc, cả quá trình đến kết thúc cũng không quay lại!"
Tống Dương Phàm, nghe được toàn bộ sự việc từ anh ta kể ra, liền nhún vai.
"Xem như cậu không có phúc phần rồi! Người ta không thích cậu cho nên chỉ là mượn cớ không quay lại thôi, tôi chẳng qua bị biến thành biên đỡ đạn."
Viễn Mặc, nghĩ theo lời Tống Dương Phàm nói, xem ra nguyên nhân này thực sự cũng có thể xảy ra. Nhưng rõ gàng là cô ấy thích anh trước, sao có thể ngang nhiên không thích nữa chứ? Viễn Mặc, này xưa nay chưa từng thất bại trong tình trường, cục tức này anh vốn dĩ nuốt không trôi rồi.
Lúc hai bọn họ đang nói chuyện thì Doãn Hạ đi vào, nhìn thấy Viễn Mặc và Tống Dương Phàm cô liền có chút bỡ ngỡ lên tiếng.
"Xin lỗi, em tưởng chỉ có mình anh... Nên không rõ cửa!"
Viễn Mặc, cười cười dáng vẻ phóng khoáng của anh ta, hai tay dang rộng trên sofa cũng không chấp nhất.
"Chị dâu, đừng khách sáo... Tôi chẳng qua đến tìm một người để tính sổ thôi!"
Doãn Hạ, nghe những lời này cũng không biết là thật hay đùa. Cô gật đầu nhẹ, theo thói quen ngồi xuống, bên cạnh Tống Dương Phàm.
Người đàn ông, tỉ mỉ quan sát sắc mặt của cô từng chút một.
"Em mới ra ngoài sao?"
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355521/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.