Lúc ngồi ở nhà ăn Doãn Hạ từ xa đã thấy Tiêu Thanh đi đến, vừa ngồi xuống đối diện bàn của cô sắc mặt hiện rõ sự bội, cảm giác này chính bị ai đó chọc vào sao?
"Sao vậy? Sắc mặt em khó coi thật đấy!"
Doãn Hạ, giọng điệu có phần trêu, đùa trước giờ cũng chưa từng thấy cô gái này là có thái độ giận dữ đến như vậy. Tiêu Thanh, cầm khay cơm trong tay đặt xuống bàn đã hì hụt đem chiếc muỗng dí vào miếng thịt bò đỏ mọng.
"Lúc nãy em vừa gặp một mụ điên, em chỉ là vô tình đụng trúng cô ta thôi...túi của cô ta bị rơi xuống đất, em cũng chẳng biết có trầy xước miếng nào hay không, nhưng dù gì em cũng đã xin lỗi rồi. Nhưng cô ta nhất quyết không chịu, còn mắng em có làm cả đời cũng không mua nổi chiếc túi của cô ta!"
Tiêu Thanh, vừa nói miệng vừa cay nghiến, trước giờ phụ nữ ngang ngược cô gặp nhiều rồi. Nhưng ngang ngược như cô ta, cô lần đầu tiên gặp phải đó. Doãn Hạ, lắng nghe xong câu chuyện của Tiêu Thanh môi cũng khẽ cong ý cười, dù bất mãn thay nhưng cô cũng chẳng biết mụ điên đó là ai.
"Thôi, không có gì phải tức giận cả...người giàu có, thường tính khí sẽ như vậy mà. Chúng ta nghèo hơn họ thì phải chịu bị họ khinh miệt thôi, miệng là của người ta họ nói cái gì chúng ta quản được sao?"
Tiêu Thanh, cắn một miếng thịt bò nhai một cái ngấu nghiến, đem hết sự tức giận biến thành thức ăn nuốt hết vào bụng. Tâm tình tự động cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355497/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.