Một tập đoàn, lớn có thể vì nợ quá nhiều nên bỏ trốn, trường hợp này sảy ra cũng không phải
ít.
Viễn Mặc, lại không muốn nghĩ như vậy anh trước giờ làm việc rất kỷ tính, nếu không chắc chắn
cái gì anh sẽ không dễ dàng quăn cả đóng tiền ra.
"Cậu không phải là không tìm ra mấu chốt chứ? Cậu có từng nghĩ tới đây là cái bẫy
không, cậu đắc tội người ta...họ tìm cách chơi cậu một vốn!"
Tống Dương Phàm, hai chân bắt chéo vào nhau vẻ điềm tĩnh hiện rõ trên gương mặt hoàn mỹ
đó, khoé môi giương cao.
"Tôi đắc tội với rất nhiều người...ai đó muốn bẫy tôi, tôi cũng đành chịu! Nhưng phải
coi đối tượng là ai, có bao nhiêu bản lĩnh cái đã."
Sự nguy hiểm bao trùm lên cả toàn thân của người đàn ông, khác với bề ngoài chỉnh chu điềm đạm của
anh, là sự nguy hiểm khó lường nếu không phải là đụng phải anh. Thì anh cũng
không bọc lộ, anh làm việc theo kiểu lặng lẽ nhiều hơn là hô hoan lớn tiếng.
Người ở phía trước hại anh, anh ở phía sau đâm chết họ...họ cũng không hay biết!
Viễn Mặc, hai mắt thu hẹp lại phạm vi đăm đăm nhìn người trước mặt, hắn ngáp dài một cái
có chút nhàm chán.
"Nếu như người nào đó gắp tâm muốn hại cậu, thì xem ra người đó xui xẻo! Nhưng có thật
là hại không được không? Tống Dương Phàm, nếu có một ngày gặp trúng khắc tinh của
chính mình thì xem ra cậu chết cũng không được tử tế đâu."
Viễn Mặc, nửa đùa nửa thật nói với anh những lời này, lúc ấy cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355496/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.