Cô trước hay sau vẫn muốn giải bày hết thảy mục đích của chính mình, cô không che dấu với anh bất cứ chuyện gì ngoài sự tình ba năm trước. Tống Dương Phàm, nụ cười giương cao có chút tự mãn.
"Em hao tâm, ngày đêm nổ lực thì ra đều chính là vì bản thân của em...lúc không có gì trong tay em dựa vào Tân Thời để đi lên, vị trí trưởng phòng giúp em thu lại không biết bao nhiêu đối tác, lẫn khách hàng, nhưng vẫn chưa đủ thoả mãn em...hiện tại đủ trình đủ lực rồi, thì muốn thoái thác rút lui. Tôi bị em lợi dụng em xoay tôi đến quay cuồng, tôi thực sự ngu ngốc trong mắt em!"
Anh tự giễu chính bản thân mình, Doãn Hạ không đơn giản như vẻ bề ngoài của cô ấy, bên ngoài lãnh đạm bao nhiêu thì bên trong tâm kế bấy nhiêu.
***
Đã ba tuần trôi qua, cô và Tống Dương Phàm sống chung một mái nhà, nhưng cảm giác càng lúc càng xa cách lạnh nhạt. Anh từ sáng sớm đã đến công ty, cô thì bận tất bậc với dự án của chính mình.
Thời gian chạm mặt nhau thực sự không có, đến buổi tối anh lại ở thư phòng ngủ cũng không có vào tìm cô.
Hôm nay, là cuối tuần cô quyết dành ra một ngày trở về nhà thăm cha mẹ.
Bắc Kinh, hiện tại đã rơi vào tháng chạp...
Doãn Hạ, thật sự không thích mùa thu qua đi chút nào, bởi vì mùa thu Bắc Kinh thật đẹp, lúc cuối thu, lá vàng lá đỏ thường hay phủ kín cả thành phố. Lúc Doãn Hạ vừa mới đến Bắc Kinh, thích nhất là tản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/277584/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.