Doãn Hạ, theo phản xạ liền cố thu tay về cô cũng không biết là bản thân có tật giựt mình, hay là sợ anh sẽ hiểu lầm nữa. Tình ngay lý gian, cô thật không cách nào biện hộ!
Nụ cười trên môi Tống Dương Phàm khẽ cong, anh hôm nay mặc ves đen trông thật lịch lãm, lúc chiều cũng không nghe anh nói bản thân cũng đến đây.
"Giám đốc Lý, giữa thanh thiên bạch nhật ngang nhiên nếu kéo vợ của tôi, ông thật quá thất lễ rồi!"
Giọng điệu của anh mang theo sự phẫn nộ, nhắm vào ông ta. Doãn Hạ, cũng không hiểu vì sao anh lại tức giận, chẳng lẽ vì ghen sao?
Giám đốc Lý, đáy mắt hiện lên tia bất ngờ cực độ, nhưng bộ dạng vẫn giả vờ bản thân giống như kẻ không biết, không có tội vậy.
"Thì ra là bà Tống sao? Dự án lần này lại để bà Tống đây đích thân đi đàm phán, xem ra thực sự rất quan trọng đối với Tân Thời!"
Anh cười lạnh.
"Vợ tôi cô ấy thật ra đã lo quá xa rồi, dự án lần này Tân Thời có cũng được...mà không có, cũng chẳng sao cả? Dù sao Tân Thời cũng không phải là không tìm được dự án tốt hơn."
Ngữ khí của anh thể hiện rõ bản thân không cần sự hợp tác của ông ta, nghe xong ông ta cũng không thể cười nổi, bộ dạng ngạo mạn liền phô bày ra.
"Nếu như đã không cần sự hợp tác của tôi, thì ông Tống đây nên nói trước với bà Tống...để tránh trường hợp bà Tống vì công ty mà hy sinh cả chính bản thân mình, tôi lúc nãy suýt chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/277583/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.