Tiêu Thanh, thở dài một hơi, cô thật không hiểu Doãn Hạ đã là bà Tống rồi, còn khổ công làm việc cái gì nữa. Tống gia ở Bắc Kinh cũng được xem là gia đình tài phiện, có chồng là CEO sở hữu không biết bao nhiêu tài sản có giá trị, còn không đủ nuôi cô sao? Doãn Hạ tự làm khổ chính bản thân mình, khiến Tiêu Thanh cũng thương cảm.
Tiêu Thanh, tuân theo lời căn dặn của cô liền sai người chuẩn bị lễ phục, lúc quay trở lại phòng đã thấy Doãn Hạ đóng laptop lại, tự tay tháo đi bình truyền dịch trên cổ tay mình.
"Về thôi!"
Tiêu Thanh, miễn cưỡng gật đầu liền theo cô ra khỏi bệnh viện, suốt đoạn đường lái xe trở về Tiêu Thanh vẫn âm thầm quan sát cô. Doãn Hạ, gương mặt ấy lúc yên lặng thật điềm tĩnh hơn cả mặt hồ, rốt cuộc trong lòng cô hiện tại đang nghĩ cái gì, cũng không ai nhìn thấu được.
Xe di chuyển chậm rãi băng qua vài ngã rẽ liền đến nơi, biệt thự Tống gia nằm ở một khu riêng biệc cao cấp, toà biệc thự sa hoa khiến ai chỉ cần một lần đi ngang qua đều phải cảm tháng trầm trồ.
"Em về chuẩn bị thêm một bản dự án về khu đất ở thành phố A, ngày mai chị cần số liệu cụ thể!"
Doãn Hạ, trước khi xuống xe còn không quên căn dặn Tiêu Thanh, cô ấy gật đầu liền cho bảo tài xế di chuyển.
Ba ngày nằm viện, công việc của cô thật sự là quá nhiều thời gian sắp tới có thể sẽ rất bận rộn. Lúc vào bên trong nhà, bước chân vừa đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/277580/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.