Doãn Hạ, nằm viện cũng được ba ngày sức khoẻ dần ổn định hơn, cô ngồi điềm tĩnh trên giường gương mặt xinh đẹp yên bình hướng về phía cửa sổ. Sau lần cãi nhau hôm đó, anh nổi giận đến bây giờ cũng không đến tìm cô.
Lúc y tá bước vào, tay cầm bình truyền dịch liền đi đến.
"Bà Tống, tôi giúp bà thay bình truyền dịch!"
Y tá, vừa chạm vào cô Doãn Hạ đã thu tay về, thái độ cự tuyệt hiện rõ.
"Không cần! Tôi ổn rồi...tôi sẽ xuất viện vào hôm nay!"
Y tá, cũng có chút bất ngờ nhìn cô, rất miễn cưỡng. Mọi người làm việc cho Tống gia đương nhiên cũng không dám để có bất kỳ sơ suất gì, huống đây đây lại là bà Tống.
"Bà Tống, là do ông Tống đích thân căn dặn phải chăm sóc cho bà thật tốt, bà vừa mới sảy thai thân thể còn rất yếu...sao có thể xuất viện được!"
Doãn Hạ, không cười khoé miệng chỉ hơi cong.
"Tôi tự biết sức khoẻ hiện tại của tôi...cô ra ngoài đi, thủ tục xuất viện tôi sẽ cho người đến làm!"
Y tá nhìn cô có chút ngập ngừng.
"Nhưng mà...tôi sợ ông Tống sẽ quở trách bệnh viện!"
Bệnh viện này là do nhà họ Tống mở, cho nên mọi người trong này đều kính trọng anh và cô.
Doãn Hạ, vẫn kiên quyết.
"Cô cứ nói là chủ ý của tôi!"
Y tá thấy cô cứng rắn như vậy, cũng không dám mở miệng thêm, cô đành đem bình truyền dịch đi ra ngoài. Cửa phòng khép lại, cô liền bước xuống giường mặc dù thân thể vẫn không được khoẻ như ngày thường, nhưng cũng không hẳn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/277579/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.