Cô biết hiện tại anh kích động đến cỡ nào, Doãn Hạ cũng không cảm thấy khấm khá hơn anh là bao, anh đau một cô cũng đau lòng gấp bội. Nhưng cô đã nợ Tống Dương Phàm quá nhiều, cả ân tình lẫn tình cảm, cô phải trả cho anh ấy dùng cả đời để trả.
Doãn Hạ, hít thật sâu dáng vẻ lạnh nhạt vẫn duy trì, lời nói vẫn tuyệt tình tận cùng chính là muốn đâm anh thêm một dao.
"Em thực sự không đợi được nữa rồi! Anh luôn miệng bảo em hãy đợi...nhưng cũng không nói là phải đợi bao lâu, em đợi đến năm năm rồi! Sự kiên nhẫn của em dần đã không còn nữa, nếu đợi anh từng bước gầy dựng sự nghiệp thì em thà tự mình tìm một điểm tựa tốt hơn sẽ không phí thời gian lẫn thanh xuân của em!"
Lời nói quả thật có thể giết chết con người ta, cô thấy đôi mắt anh đỏ hoe thần sắc ảm đạm, khoé mắt ấy giống như nước mắt của sự thống khổ vậy. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh khóc, kiêu ngạo như anh nếu không phải là đau đến tận tâm thì sao có thể dễ dàng rơi lệ.
"Doãn Hạ, thì ra trước giờ trong mắt em, anh chính là kẻ vô dụng...anh hai bàn tay trắng quả thực lấy tư cách gì so với Tống Dương Phàm! Em nói ra những lời tuyệt tình này, xem ra anh cũng không còn hy vọng để nếu kéo thêm được nữa rồi, được! Chúng ta chia tay."
Doãn Hạ, hít sâu một hơi nước mắt cứ như thế nuốt sâu vào bên trong, lúc anh đi ngang qua cô, bóng lưng cô độc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/277576/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.