Cố Dựt, dừng trước chỗ cô gương mặt điển trai bỗng tươi cười, đưa tay vội kéo cô.
"Doãn Hạ, một tuần nay em chạy đi đâu vậy? Anh lo muốn chết, điện thoại lại gọi không được, doạ chết anh rồi!"
Doãn Hạ, nhìn nụ cười đong đầy yêu thương của anh, trái tim cô càng rỉ máu.
"Anh ngồi đi!"
Anh cười cười, liền kéo ghế ngồi cạnh cô, miệng không ngừng dằn dò.
"Anh biết gần đây em vừa đến làm ở Tân Thời, công việc hẳn là rất nhiều...nhưng nếu bận rộn thì chỉ cần nhắn cho anh vài tin thôi cũng được, nếu không anh sẽ rất lo!"
Mỗi một lời nói của anh phát ra đều khiến cô thương tích đầy mình, đây là thứ dặn vặt gì đây? Thật đau đớn đến nghẹt thở.
"Anh uống cafe đi! Là em gọi cho anh đó."
Cố Dựt, nhìn ly cafe mắt hiện rõ sự khó hiểu nhìn cô.
"Anh trước giờ không thích uống cafe, em không phải là người rõ nhất sao?"
Đúng vây, anh từng nói cafe là thứ anh không thích nhất, vị đắng chát của nó thật khiến người khác khó thích ứng được, nếu như miễn cưỡng cho thêm đường vào cũng chỉ đủ làm thay đổi vị của nó một chút. Nhưng nguyên bản vẫn là đắng chát vô vị, cái gì từ lúc ban đầu đã như vậy thì dù có thay đổi cũng chính là tự gượng ép mà thôi. Kết quả được tạo ra cũng không còn hoàn mỹ như lúc ban đầu.
"Có lẽ từ hôm nay, anh sẽ thích nó!"
Doãn Hạ, di chuyển tách cafe ra trước mặt anh, mùi hương nồng đậm liền lan toả, hôm nay cô đột nhiên có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/277575/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.