‘Cho dù có yêu em cũng xin anh quên đi, hoặc là giữ nó như một bí mật chôn sâu ở trong lòng đến suốt cuộc đời!’
Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi chảy đầm đìa. Lồng ngực vẫn cảm thấy phiền muộn và đau đớn như mọi
Ánh nắng sáng sớm lấp ló chiếu qua khung cửa sổ, tạo những gợn sóng nhỏ soi vào gương mặt đẹp như tạc tượng của anh. Trên gương mặt trầm tĩnh ấy,chứa vô vàng chua chát và ảm đạm.
Nỗi cô đơn không đáng sợ, điều đáng sợ là người cô đơn nhìn không thấy điểm dừng cuối cùng. Anh đã bịnỗi cô đơn gậm nhấm đến héo mòn suốt ba ngàn một trăm đêm hoang lạnhtrên nước Mỹ.
Cơn xúc động quả nhiên là điều tồi tệ!
Ởthời niên thiếu xa xưa ấy, một phút xúc động nhất thời đã gây ra sự sailầm đáng tiếc. Nó khiến cho nỗi cô đơn của anh dài như vô tận, phần cònlại của thế giới chìm dưới đống tro tàn mất mát…
Những thứ không muốn mất đi, sẽ càng có nguy cơ bị mất nhiều hơn. Càng muốn nắm chặtlấy nó thì lại phát hiện ra, cho dù có cố sức để nắm giữ bằng hai bàntay cũng chỉ hoài công phí sức.
Không phải muốn quên là có thể quên đi! Rất khó để chôn vùi!
Hi Hi luôn truy vấn anh.
‘Anh trai! Anh còn giận chị gái sao?’
Ban đầu chỉ là bực tức nhưng trên thực tế là sự xấu hổ, sau đó anh giận dữbản thân mình quá phụ thuộc vào trái tim cô. Vì nguyên do ấy, mà họ đã‘tiêu tốn’ tới tám năm dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nham-hiem-cua-tieu-do/2134394/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.