Anh là người tốt.
Anh không phải người tốt.
Anh là người tốt.
Anh không phải người tốt.
Cả người cô gái mềm nhũn nằm ở trên giường, đầu nghiêng qua một bên kềtrên cổ chàng trai. Hơi thở thơm mùi rượu của cô thoang thoảng bên mũianh. Một người luôn được cho là bình tĩnh, tự tin như anh giờ phút nàylại đỏ mặt, tim đập rối loạn trong lồng ngực. Thế mà cái người gây rahọa kia hoàn toàn không hay biết gì, vẫn vùi đầu say sưa ngủ.
Anh là người tốt.
Anh không phải người tốt.
Anh là người tốt.
Anh không phải người tốt.
Hai câu nói đơn giản như vậy, lại như một lời niệm chú ở trong đầu giằng co, giày xéo anh. Sau đó anh thì thầm đối thoại…
‘Hãy chiếm lấy cô ấy, mày sẽ không lo sợ bị mất nữa.’
‘Không được, làm vậy cô ấy sẽ hận mày đến chết.’
‘Hận thì sao chứ? Có hận đi nữa, cô ấy cũng đã thành người của mày rồi.’
‘Làm như vậy quá vô liêm sỉ!’
‘Hãy bỏ qua đê hèn, làm cô ấy trở thành của mày đi. Sống trên đời này không có chữ ‘nếu’, cũng không có hối tiếc.’
Hai loại âm thanh đua nhau cấu xé trái tim anh.
Tuy nhiên loại âm thanh tranh đấu ấy đã bị khát vọng che mờ. Trong nháymắt, trái tim của người trẻ tuổi như có một làn gió xuân nhẹ nhàng lướtqua. Xao động đến bất tận, ngọt ngào đến không ngờ.
Đặc biệt trên người cô có một mùi hương tỏa ra thơm dìu dịu, làm cả thể xác và tinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nham-hiem-cua-tieu-do/2134387/quyen-1-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.