Đi vào ngõ hẻm ẩm ướt, khắp nơi đều bốc mùi khó chịu, bướcchân anh dừng lại trước một căn nhà tồi tàn sắp sập. Trước cửa chất đầyvòng hoa trắng, đại biểu cho gia đình đang có tang chế.
Thật ratừ xa khi anh bước chân vào hẻm nhỏ tối tăm này, đã ngửi được mùi củagiấy tiền vàng mã, của mùi nhang nến và nghe được những điệu nhạc buồnbã của đám ma. Tình cảnh trước mắt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc làm choanh cảm thấy ngột ngạt.
Cánh cửa giữa nhà không đóng, ở bên trái và bên phải của linh đường đặt hai chiếc bàn dài. Một bên để nhận quàcáp, một bên dành để khách khứa ngồi. Người tài xế nhanh chóng thay anhbỏ tiền phúng điếu vào khay.
Mặc dù thời gian anh nằm trêngiường nhiều hơn đi ra ngoài nhưng không phải anh đã quên hết các nghithức lễ tiết. Tất nhiên người kia phải là người anh quan tâm, mà cô béđó chẳng biết từ khi nào đã tồn tại trong lòng anh. Vì vậy dù ghét loạimôi trường này, nhưng anh cũng xuất hiện tại đây.
Nơi có tang lễ lúc nào cũng trang nghiêm, nhưng khi nhìn quanh bốn phía anh thấy bầukhông khí không hề cô đơn, thê lương mà ngược lại kẻ đến người đi rấtnhộn nhịp.
Rõ ràng người chết xác thân đã trở về cát bụi, vậy mà ngay cả một người đồng cảm khóc thương cũng không có. Thật giống lúc mẹ anh qua đời. Khoảng thời gian đó là những ký ức đen tối trong đầu anh,người khác chỉ nghe được tiếng các nhà sư niệm kinh không dứt, ngửi được mùi đốt của hai ngọn nến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nham-hiem-cua-tieu-do/2134378/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.