Đợi Thẩm Dung Tư đi xa, Vệ ma ma mới vội vàng chạy vào Hoán Nguyệt Hiên xem thử. Thấy Triệu Ấu Lăng ngồi thất thần trước khung thêu, bà ta thở phào nhẹ nhõm. Bà ta không dám quấy rầy Triệu Ấu Lăng, Vương phu nhân đã dặn dò rằng, chỉ có đối xử đặc biệt với tú nương, tú nương mới thêu ra những hoa văn tinh xảo được.
Vệ ma ma quay đầu nhìn hai lần thấy Triệu Ấu Lăng vẫn cứ ngồi ngơ ngác trước khung thêu, bà ta nghĩ thế này thì làm sao mà thêu xong được.
“Triệu cô nương, người cần đồ gì ư?”
Vệ ma ma nghiêng người hỏi.
“Thái phu nhân của phủ ta không thể mặc hoa văn có hình mẫu đơn sao?”
Triệu Ấu Lăng nhìn hoa văn được phác thảo bằng chì than trên vải gấm bóng rồi đột nhiên hỏi bà ta.
“A, chuyện này…sao Triệu cô nương lại hỏi vậy?”
Vệ ma ma không hiểu nên hỏi lại nàng.
“Vừa nãy ngũ tiểu thư nói vậy.”
Mắt Triệu Ấu Lăng vẫn cứ nhìn chằm chằm vào hoa văn mẫu đơn trên vải gấm bóng.
“Vậy ư? Có lẽ chắc là vậy.”
Đương nhiên Vệ ma ma không thể phủ nhận lời tiểu thư nhà mình nói rồi.
“Ta biết rồi.”
Ngay sau đó lập tức có một tia màu mè hiện lên trước con ngươi của Triệu Ấu Lăng, nàng vội vàng quay người vẽ lên vải gấm bóng.
Hậu hoa viên phủ Trấn Quốc công, dưới giàn tử đằng đang khoe sắc.
Thẩm lão thái thái dựa mình trên ghế mây, híp mắt nhìn hoa nở rộ trước mặt. Ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-muoi-cham-chut-da/3629677/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.