Nếu hai nhà đã muốn kết nhân duyên thật, thế thì chỉ đành tổ chức hôn lễ, chúc hai trẻ bền lâu. Tuyệt đối không thể để chuyện của con gái phá hoại quan hệ giữa hai phủ.
“Phu nhân người phải công bằng, người không thể vì nàng là con gái người mà chỉ tin lời nàng không tin lời ta. Túi tiền là nàng sai người nhét cho ta, là nàng bảo ta rời khỏi phủ không cần giúp người thêu đồ nữa. Nha hoàn kia đẩy ta vào ngõ cụt, hại ta phải trèo tường ra ngoài, không ngờ phía bên kia không phải là đường lớn. Bất ngờ hơn là Cao phu nhân lại đưa ta về. Chắc chắn là bà ấy hiểu lầm ta là kẻ trộm, xin lỗi ta đây khinh thường hành vi trộm cắp đó.”
Triệu Ấu Lăng vừa mới vào thành, Tuy nàng không hiểu lắm về những quy tắc phố phường đó, nhưng nàng không phải kẻ ngốc, người khác nghĩ thế nào chỉ cần nàng chịu khó suy đoán là phân tích ra ngay.
“Khụ~”
Vương thị vội vàng phất khăn ra hiệu cho đám tỳ nữ ra ngoài, chỉ để Vệ ma ma ở lại chú ý đến Triệu Ấu Lăng, sợ Triệu Ấu Lăng lại biến mất.
Ban sáng tỳ nữ tới báo không thấy tú nuơng nữa, làm Vương thị cuống hết cả lên.
Nếu không phải con gái đến thỉnh an, khéo bà ấy đã chạy đến Hoán Nguyệt Hiên truy hỏi lý do tú nương biến mất rồi.
Cũng may ông trời không phụ lòng người, để Cao phu nhân đưa người tới. Mặc dù còn mang đến cho bà ấy một phiền phức lớn…
Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-muoi-cham-chut-da/3629676/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.