Sau ngày hôm đó, Ngung Tịch không đến trường học nữa.
Ông nội cho hắn ở nhà, thời gian biểu cũng đã dễ thở hơn rất nhiều, xung quanh có rất nhiều quà thăm bệnh, dưới kia là một đống người đến thăm hắn.
Nhưng hắn không vui nổi.
Hắn giống như cây non thiếu ánh sáng, chết dần chết mòn nơi thung lũng vực sâu, không có cách nào thoát ra khỏi cơn mệt mỏi từ tinh thần đến thể chất.
Hắn bị suy nhược cơ thể, tinh thần lúc ổn lúc không. Tóm lại thì, trên người hắn chỗ nào cũng không ổn, chỗ nào cũng đã bị hỏng.
Mẹ hắn chửi rủa hắn là đứa trẻ của quỷ dữ, hàng xóm nhìn hắn bằng ánh mắt ghê tởm, bạn bè luôn cố gắng tránh xa hắn, ai cũng đều ghét bỏ hắn. Tuổi thơ của hắn chính là một địa ngục sống, nơi con người không còn giữ được chút nhân tính nào, nơi bẩn thỉu đến phát sợ, nơi mà không ai muốn đặt chân đến một lần nào.
Vậy mà Lục Doãn Chương lại dám đến, dám làm bạn với quỷ, dám che chở cho hắn.
Hắn đã cảm thấy vui vẻ lẫn lo sợ như thế nào, cuộc sống của hắn đã dần thay đổi như thế nào, hắn nhớ.
Dẫu hiện tại, hắn được về nơi mình thuộc về, không còn phải chịu đựng những thứ kia nữa, nhưng đổi lại, thứ áp lực vô hình ngày càng lớn cứ như đang thiêu đốt sự sống ít ỏi của hắn.
Hắn bám víu vào người bạn duy nhất của mình để nỗ lực, để sống.
Hắn biết mình không thể mãi như thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-ep-buoc-hen-mon/2698031/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.