Nghỉ hè qua đi, Lục Doãn Chương thẳng tiến lên lớp 11.
Thành tích học tập của cậu khá tốt, muốn là được chuyển lên lớp đầu khối, nhưng Lục Doãn Chương tiếc nuối anh bạn Đông Cường, tiếc nuối chút kí ức trong khoảng thời gian ngắn ngủi Ngung Tịch còn học ở đây.
Năm học mới, cuộc sống mới, Lục Doãn Chương hào hứng ngóng chờ.
Cậu không biết khi nào Ngung Tịch sẽ quay trở lại gặp mình, không biết khi nào mới được thổ lộ tình cảm với hắn, không biết khi nào mới được ôm lấy hắn...
Không thể lúc nào cũng chìm đắm trong quá khứ thêm nữa, tương lai phía trước còn rất nhiều điều cần khám phá.
Bởi vì con đường mà cậu đang đi khác với kiếp trước, cho nên không biết đằng trước sẽ gặp phải cái gì, là khó khăn, là thử thách, hay là niềm vui bất ngờ...
Trong một thời gian, khi không còn Ngung Tịch ở bên, cậu đã cảm thấy cô đơn, trống vắng vô cùng. Tựa như nửa hồn bay theo hắn đến phương trời xa, không thể quay về.
Nhưng sau đó, cậu nhận ra, cậu không hề đơn độc.
Xung quanh cậu còn có những người bạn. Bọn họ có thể không đồng cảm với cậu được, nhưng bọn họ sẽ là người lắng nghe cậu.
Cuộc sống nhạt màu bỗng chốc trở nên thật đa sắc.
Lục Doãn Chương bơ vơ lạc lõng trong bóng đêm, tuyệt vọng bao đêm ngày, cuối cùng cũng tìm ra lối thoát cho riêng mình.
Ánh sáng của cậu đang ở nơi khác, mà cậu không muốn tìm người thay thế, nên cứ để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-ep-buoc-hen-mon/2698003/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.