Mấy đứa nhỏ đắm chìm trong socola bánh ngọt của Liễu Ngưng đến mức quên luôn cha đẻ của mình là ai, thấy cô quấy rầy Tiếu Đằng cũng kệ.
“Sao anh không chịu kể chuyện của anh cho em nghe?”
“…”
“Anh xem, em kể hết chuyện của em ra rồi đấy, ” đại tiểu thư nhà họ Liễu đau khổ cầu xin, “Kể một chuyện thôi, một chuyện thôi.”
“… Tôi cũng không muốn nghe, cảm ơn.” Đừng nói chứ vừa nghe đã biết là cô nàng này nói lung tung, còn có cái là thuổng từ nội dung phim truyền hình.
“Ôi kể em nghe đi mà, cái người kia của anh như nào ý, tại sao lại nói chia tay?”
Tiếu Đằng đờ đẫn nói: “Chị à, tôi nói rất nhiều lần rồi, tôi không có người yêu, cũng không chia tay.”
Dung Lục chưa nói với anh lời gặp lại, cũng không tự nói với anh một tiếng biệt ly, cứ như vậy đi.
Một người khi đã nói tạm biệt, mới hiểu rõ tầm quan trọng của lời này.
Bởi vì không chào mà đi mới là sự ra đi lạnh lùng nhất.
Đuổi được chị đại nhà họ Liễu đi rồi, Tiếu Đằng ngồi một mình trong thư phòng đọc sách.
Anh không mở máy sưởi, cái lạnh mới có thể khiến anh giữ được sự tỉnh táo và ý chí kiên định.
Khoảng thời gian này ann nghĩ rất nhiều chuyện, những thứ ngổn ngang không có ý nghĩa gì, quả thực so với mấy chục năm anh sống trên đời gộp lại còn nhiều hơn.
Liên tiếp quay đầu lại, trù trừ không tiến lên, đây là hành vi của kẻ nhu nhược. Mà anh cần phải giữ tỉnh táo để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112420/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.