Đêm khuya về đến nhà, phát hiện phòng khách vẫn sáng đèn, Dung Lục đang chơi cờ với Thân Dịch.
Tiếu Đằng nhìn thấy hai người qua khe cửa khép hờ, đang muốn đi, lại nghe Thân Dịch nói: “Tiếu Đằng kỳ quá, lần này to chuyện rồi, đám người kia giờ nói anh ấy thành cái gì ý không biết, nếu mà là tôi á, chắc phiền chết luôn.”
Dung Lục đáp lại: “Kỳ thực không có gì, anh ấy không để ý đâu. Sau đợt này thì người ta cũng quên mất thôi. Dư luận chẳng mấy chốc sẽ chìm xuống, mỗi ngày đều có tin mới hơn, làm gì có ai rảnh mà cứ đi để ý mãi chuyện người khác được.”
“…” Dung Lục đúng là hiểu anh vô cùng.
Thân Dịch vừa đi một quân trắng: “Cậu thấy chuyện này thế nào?”
Dung Lục lắc đầu: “Tôi chẳng thấy thế nào cả. Chuyện của họ, tôi là người ngoài không tiện đánh giá.”
Thân Dịch lại hỏi: “Cậu nói thế chứng tỏ cũng không tán thành cách làm của Tiếu Đằng à?”
Dung Lục nói: “Tôi chỉ thấy anh ấy làm thế là quá nhẫn tâm thôi. Có lúc tôi cảm thấy anh ấy đúng là sống mà không có trái tim.”
Thân Dịch nói: “Thế mà tôi cứ tưởng cậu thích anh ta ở điểm này chứ.”
Dung Lục cười: “Trông tôi giống cuồng tự ngược thế à?”
“Có tí tẹo như thế đấy á há há. Không phải là cậu thích người giỏi giang à, người làm đại sự thì làm gì có ai không tàn nhẫn?”
“Có lúc anh ấy vô tình đến đáng sợ. Cậu không tưởng tượng nổi đâu, ” Dung Lục lại lắc đầu, đây là lần thứ hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112419/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.