Buổi tối lật xem thời gian biểu, Tiếu Đằng thấy thông báo nhắc nhở.
“Chủ nhật này là Trung thu.”
Anh rất kính yêu người cha quá cố của mình. Cho nên giống như mong muốn của cha, lúc nào anh cũng sắp xếp người một nhà phải cùng ăn cơm với nhau vào ngày trung thu.
Dù anh cực kỳ ghét cái gọi là bữa cơm đoàn viên này.
Anh gọi điện cho em trai, Tiếu Huyền vẫn nhớ rõ việc này, đương nhiên là đồng ý đi ăn bữa cơm ngày đó.
Ngay khi định cúp máy, Tiếu Huyền đột nhiên nói: “Anh hai. Có chuyện này…”
“Chuyện gì?”
Tiếu Huyền ấp úng: “Cái đó, tối chủ nhật ăn cơm, em có thể dẫn thầy Âu Dương đi cùng không?”
Tiếu Đằng cả người cứng đờ một lúc lâu, cuối cùng vẫn nói: “…Tùy em.”
Đầu điện thoại bên kia Tiếu Huyền hiển nhiên là rất vui vẻ: “Cám ơn anh!”
Cúp điện thoại, Tiếu Đằng có cảm giác như khí huyết không thông, không thể không ngồi xuống xoa bóp ngực.
Đây giống như gật đầu cho phép, lý trí của anh đều rõ ràng rằng, bất kể anh nghĩ như thế nào, có phẫn nộ như thế nào, trừ khi anh đoạn tuyệt với em trai mình, bằng không thì với trình độ coi trọng Âu Dương Hi Văn của Tiếu Huyền thì Âu Dương Hi Văn đã coi như là một thành viên của Tiếu gia rồi.
Còn có thể thế nào được nữa đây, đã nhiều năm như vậy, thủ đoạn nào mà anh còn chưa dùng tới.
Anh biết Tiếu Huyền đã rất cố gắng để duy trì mối cân bằng giữa anh trai và Âu Dương Hi Văn. Phần chân tâm này, tận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112401/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.