Hôm nay Tiếu Đằng tăng ca.
Trời về khuya mới có thể rời công ty, từ khi có Dung Lục, anh đã rất lâu không phải buồn bực tăng ca như vậy rồi.
Nhìn Dung Lục thì trông chẳng có vẻ gì là nguy hiểm, bẩm sinh đã có khuôn mặt như bình hoa di động (ý nói ngoài gương mặt đẹp ra thì không có tài cán gì hết),nhưng trong công việc thì xác thực có cậu ta và không có cậu ta đúng là độ khó hoàn toàn khác nhau.
Đợi đến khi về nhà, vừa mới bước vào cửa, Tiếu Đằng liền cảm thấy rất không bình thường.
Trong nhà vô cùng náo nhiệt, điều này từ trước đến nay là chưa từng có..
Tiếu Đằng nhíu mày, theo tiếng động đi qua thì nhìn thấy trên bãi cỏ trong hoa viên có không ít người, sắc màu rực rỡ, cười cười nói nói, thậm chí anh còn nhìn thấy cái giá nướng thịt dã ngoại đang nướng một nửa rau, thịt bò còn đang bốc hơi nóng, giống như ăn mừng ngày lễ, chỉ thiếu nước không giăng đèn kết hoa.
“…”
“Mấy người đang làm gì?”
Anh vừa mở miệng, trong nháy mắt như vừa ấn nút tạm dừng và tắt âm, tất cả đóng băng, toàn trường tĩnh lặng như tờ.
Qua vài giây, nhóm tượng đá bắt đầu tan rã.
“Chúng tôi phải về rồi.”
“Lần sau lại nói chuyện tiếp!”
“Tạm biệt!”
“Hẹn gặp lại!”
Nhất thời mọi người bên trong tan tác chim muông, chạy sạch sành sanh. Nếu không phải giá nướng vẫn còn, quả thực khiến người ta cho là bữa tiệc náo nhiệt vừa nhìn thấy chỉ là ảo giác.
Còn sót lại mấy người vẫn chìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-co-ngoai-y-muon/112400/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.