Dạo này công việc của Triệu Ngu cố định, về cơ bản chỉ chạy qua chạy lại giữa nhà và phòng tập. Cô không bắt trợ lý đi theo nữa, cho ekip được nghỉ ngơi ngắn hạn, lúc ra ngoài cô toàn tự lái xe.
Thẩm Tuyển Ý nhắn tin cho Tiểu Sư bảo cậu ta tạm thời không cần đến đón, rồi lon ton theo Triệu Ngu vào gara.
Triệu Ngu đã thi lấy bằng trong nước từ mấy năm trước, ngoài bài kiểm tra đầu phải mất chút thời gian, dù gì không cần biết bao nhiêu năm đã qua, thi lý thuyết đều là cả một vấn đề với bọn học sinh dốt, thì mấy môn sau đều qua truông thuận lợi.
Huấn luyện viên còn khen cô có tiềm chất làm tay đua, chẳng biết có phải là vì anh ta muốn xin ảnh có chữ ký cho con gái nên mới khen cô trái lương tâm không.
Vì thế Triệu Ngu máu lên nhất thời, còn mua một chiếc xe việt dã trông rất đầu gấu nghe đồn có thể chạy 30 nghìn cây số ngoài hoang dã, tuy rằng đến nay tổng số km xe đi vẫn chưa được đến 10 nghìn cây.
Dáng cô cao gầy, bình thường trông chẳng liên quan gì đến cái từ nhỏ xinh, nhưng vừa đứng trước con xe việt dã này, nhất là khi ngồi sau ghế lái, thì lại có vẻ vô cùng nhỏ xinh.
Thẩm Tuyển Ý liếc loạt đèn đầu gấu ăn chơi gắn trước xe, chậc chậc mấy tiếng, ngồi xuống ghế phụ, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Xe to thế này, em có lái được không đấy?”
Triệu Ngu nói: “Đúng là không lái được thật.” Cô nghiêng đầu lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-an-bai-lon-nhat-cua-troi-cao/1796608/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.