“Hả?” Trần Tư Khải ngước đôi mắt đẹp nhìn lướt qua Lôi Bạc, cười nhạt nói: “Không có gì.”
Tuy nhiên đáy lòng lại vì Tiêu Mộng không nhận điện thoại của anh mà phiền muộn một hồi.
Vì sao cô không nghe máy? Vì sao không nghe chứ?
Cô đang làm gì nhỉ?
Cô nhóc chết tiệt, em có biết không, công lực của em bây giờ còn lợi hại hơn cả hồ ly tinh!
Vậy mà lại trực tiếp quấy nhiễu tâm tình của tôi!
“Chị Nhiên, đây là quà của chị. Cảm ơn chị đã chiếu cố em.”
Tiêu Mộng cười hì hì cầm quà tặng được đóng gói tinh xảo đưa đến trong tay trưởng nhóm. Chị Nhiên bị dọa giật mình, sau đó lại cười tươi như hoa.
“Ôi trời, số 514 à. Con người cô không tệ nhỉ, chẳng trách cậu Kim coi trọng cô, lại biết đối nhân xử thế như vậy. Xem nào, rời đi còn nghĩ đến chúng tôi, thật tốt quá. Đầu óc 514 cô thật sự là quá tốt.”
Chị Nhiên tiếp nhận quà tặng, nhìn ngắm chung quanh.
Tiêu Mộng xoa xoa vạch đen.
514… Cám ơn chị nhé chị Nhiên, chị còn nhớ rõ số hiệu của tôi!
A a a a, 514 xui rủi cỡ nào!
Tiêu Mộng lại lôi ra rất nhiều đồ ăn vặt nước ngoài, đặt ở trên bàn chỗ mọi người nghỉ ngơi, chào hỏi các chị em đang uống nước giải lao: “Đến đây đến đây, đến nếm thử những mấy món quà vặt này đi. Tôi không biết loại nào ngon nên mỗi thứ đều lấy một ít, đây là đặc biệt tặng cho mọi người nếm thử.”
Tất cả các cô gái nhỏ đều thèm chảy nước miếng, vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064600/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.