“Ha hả, cậu đã thành công làm…”
“Món ngon đặt ở bên mép, tôi có thể không ăn sao?”
“Ha ha ha, Tư Khải à, bộ dạng thẳng thắn như vậy. Hôm nào cậu mang theo cô nhóc đó, tôi mang theo bé con nhà tôi, chúng ta cùng đi dã ngoại chơi. Những cô bé như hai người bọn họ chắc chắn là có chủ đề để trò chuyện.”
Trần Tư Khải nghiêng đầu suy nghĩ, cảm thấy ý định này cũng không tệ lắm.
Để cho Tiêu Mộng nhìn thấy, anh tìm cô cũng không phải trâu già gặm cỏ non.
Chẳng phải Kim Lân cũng tìm một cô nhóc đó sao?
“Được! Tôi sắp xếp thời gian, hôm nào rảnh tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu.”
Kim Lân vui vẻ nhếch môi: “Nào nào nào, hai cặp tình nhân cùng đi du lịch, ha ha ha ha.”
Đột nhiên, Trần Tư Khải rất muốn nghe giọng nói của Tiêu Mộng. Rõ ràng mấy ngày nay ngày nào anh cũng gặp cô, cái gì nên ăn cũng đã ăn rồi, vì sao hiện tại lại càng nhớ cô hơn?
Hoá ra cũng có những lúc anh trở nên như thế.
Anh vốn không phải hạng người hay qua lại với người khác, anh sẽ không chủ động nhớ nhung ai cả.
Nhất là phụ nữ, không ngủ thì còn được, chỉ cần ngủ qua một lần, tự nhiên sau đó hứng thú của anh sẽ giảm bớt.
Ngủ nhiều hơn một chút, anh đã cảm thấy cực kỳ tẻ nhạt và vô vị.
Tina là một ví dụ.
Nhưng vì sao đối với Tiêu Mộng… thì lại không giống?
Cũng đã ăn xong Tiêu Mộng, cũng đã hưởng qua tư vị của cô, không chỉ không chán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064599/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.