Thân người hồng phấn ướt sũng khiến người khác nhìn mà nghĩ lung tung.
Trần Tư Khải cười giả tạo, căn bản không vội đuổi theo mà tiếp tục vẩy nước vài cái rồi mới chậm rì rì đứng lên, thong dong đi ra ngoài.
Còn Tiêu Mộng lại thở hồng hộc, ra sức kéo mở cửa ra.
Không mở được!
Vì sao lại không mở được?
Vì sao?
Lẽ nào bị khóa chặt rồi sao?
Vặn trái ba vòng, không mở được.
Vặn phải ba vòng, vẫn không mở được.
Bóng người nào đó đã đè tới, cúi người, bàn tay trượt dọc theo hai bên người cô, động tác cực kỳ dịu dàng, tiếp đó, cô liền cảm nhận thấy phía sau có một thứ nóng bỏng to lớn dán vào người, bên tai từng đợt hơi thở nóng rực, anh ta cười trầm khàn, nói: “Tôi khóa cửa rồi, chắc là em không mở được. Có cần tôi giúp không?”
Đầu óc hơi hỗn loạn, nhưng dựa vào sự hoảng sợ đè nén này mà cô vẫn tỉnh táo và rõ ràng, bây giờ, Tiêu Mộng đã sợ nhũn cả chân rồi, nếu không phải dựa vào cánh cửa, phía sau ép vào người anh ta, chắc là cô đã có thể trực tiếp ngồi xuống đất rồi.
“Anh… Anh sẽ giúp tôi sao?”
Đôi con ngươi của cô khẽ động, cả người run lên.
Không ngờ rằng, dáng vẻ mỏng manh như con thú nhỏ yếu ớt này của cô càng khiến anh ta phát điên.
Trần Tư Khải rất khâm phục bản thân mình, vậy mà giây phút này còn có thể kiên nhẫn nói chuyện với cô như này.
“Đương nhiên là… không!”
“Mẹ nó chứ! Nếu anh đã không giúp tôi, vậy anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064528/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.