Trần Tư Khải tự mình đeo sợi dây chuyền cho Tiêu Mộng, híp mắt lại, đánh giá cổ cô, rồi lại nhìn khuôn mặt Tiêu Mộng, khen: “Thật đẹp.”
Tiêu Mộng lè lưỡi: “Cảm ơn tổng giám đốc Trần khen ngợi.”
“Không phải là tôi khen em đẹp, tôi nói là, sợi dây chuyền tôi chọn, thật đẹp.”
Trần Tư Khải trêu chọc Tiêu Mộng xong thì xoay người rời đi.
Tiêu Mộng tức đến nhăn mặt lại, lật đật đuổi theo, vừa đánh cánh tay Trần Tư Khải, vừa kêu gào nóng nảy: “Cái gì chứ? Lẽ nào tôi không đẹp sao? Tôi thật sự là đang tuổi 18 đẹp như hoa đó! Sợi dây chuyền này nào có đẹp được như tôi chứ?”
Khang Tử đi theo phía sau, nhìn hai người trước mặt tán tỉnh ve vãn, đột nhiên cảm thấy hai người này đi cùng nhau cũng khá hợp.
Đây là một cảnh tượng cực kỳ kỳ lạ.
Một chàng trai cực kỳ đẹp trai sáng sủa, ngọc thụ lâm phong dẫn theo vài tên cao to lực lưỡng, đi cùng là một cô nhóc xinh đẹp như thủy tinh, đoàn người đi dạo trên đường phố Rome.
Cô gái đơn thuần vui vẻ, chàng trai anh tuấn mỉm cười thâm trầm.
Tới khi ăn tối thì đã là hơn 8 giờ tối giờ địa phương.
Tiêu Mộng mệt gần chết, đi tới mức chân cũng tê dại.
Ngồi trên bàn ăn, cô bắt đầu ăn như hổ đói.
Ôi trời ơi, ăn quá là ngon, Trần Tư Khải rót cho cô vài ly rượu, cô cũng một ngụm nuốt hết như nước lọc.
Trần Tư Khải không nói gì, thế nhưng, trong ánh mắt nhìn về phía Tiêu Mộng lại mang theo ánh nhìn đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064521/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.