Cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của nhân viên phục vụ, hai người đã tìm được chiếc cốc chuyên dùng của Trần Tư Khải.
Tiêu Mộng nhìn mác giá trên chiếc cốc, lập tức xanh mặt: “ĐMI Một cái cốc mà hơn 1 triệu 750 nghìn! Như này không phải là hố người ta sao?
Cốc nước gì chứ, làm bằng cái gì thế?
Một cái cốc làm bằng đá cẩm thạch trắng nhỏ như này mà cũng giá 1 triệu 750 nghìn sao?
Thật sự hồ người mà! Nhạn, cậu nhìn xem, cái cốc vớ vẫn này mà tận 1 triệu 750 nghìn đấy!”
Tiêu Mộng kêu gào tức giận, kéo Lam Nhạn, chỉ chiếc cốc nước mà oán giận.
Lam Nhạn tiến tới, hít sâu một hơi, kéo quần áo của Tiêu Mộng, nói thầm bên tai cô, nói: “Nhóc thối, mắt cậu để trang trí sao?
1 triệu 750 nghìn gì chứ, câu nhìn kỹ lại xem! Phía sau còn có hai số 0 nữa!”
Á!
Tiêu Mộng không dám tin, dán mắt vào chiếc cốc lần nữa, ra sức dụi mắt nhìn.
“Trời ơi!” Tiêu Mộng giật mình kêu lên.
Mắt mở thật to.
1, 10, 100, 1000, 10000…
Huhuhu, vậy mà lại là… 175 triệu!
“Đáng sợ quá! Không phải dán nhầm mác giá chứ?
Nào có chuyện cốc uống nước giá mấy trăm triệu chứ?
Thật là đáng sợ! Sợ chết mắt!”
Một nhân viên phục vụ tươi cười đi tới, giới thiệu: “Cô cầm chiếc cốc này sao?
Chiếc cốc hãng này đã thịnh hành ở nước ngoài từ mười mấy năm trước, vẫn luôn bán rất chạy.
Đương nhiên, vì vẻ ngoài của chiếc cốc này nhìn có vẻ rất phóng khoáng mà giản dị, nhưng hai người nhìn xem, chiếc mác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064488/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.