Trần Tư Khải nói thầm trong bụng: Không phải cho không em… là trao đổi…
Lam Nhạn trợn mắt coi thường: “Tổng giám đốc Trần đã cho cậu rồi, cậu còn nhiều lời thế sao? Cho cậu thì cậu cầm đi!”
Trần Tư Khải gật đầu: “Ừ, em cầm đi, vì phải ra nước ngoài công tác nên công ty phụ trách tất cả chỉ phí ra nước ngoài cho em.
Nếu thật sự em tiêu không hết, vậy sau khi về em trả chỗ còn thừa lại cho tôi là được.”
“Như thế… cũng được sao?”
Tiêu Mộng nghỉ ngờ nhìn chiếc thẻ trong tay.
Chiếc thẻ thật nặng, trong đó có tận 1 tỷ 750 triệu cơ mài!
Khoa học kỹ thuật của loài người thật thú vị, chiếc thẻ nhỏ mỏng như này, nhưng bên trong lại có thể nhét được 1 tỷ 750 triệu, haizz…
Tiêu Mộng không cố chấp nữa, cất chiếc thẻ vào trong túi của mình.
Trần gấu xấu xa đã nói rồi, đây là phí đi công tác nước ngoài.
Hihi, công ty lớn có khác, đến tiền mua đồ linh tinh xuất ngoại cũng được thanh toán.
Lúc này Lam Nhạn mới bắt được chủ đề của chuyện này: “Từ từ đã! Nhóc, cậu từ từ đãi Vừa rồi hai người nói cái gì? Ra nước ngoài?
Ai ra nước ngoài? Đi nước nào?”
Tiêu Mộng vò đầu: “À, bọn tôi phải nói với cậu sao? Tổng giám đốc Trần bảo tôi đi nước ngoài công tác cùng anh ta một chuyền, cụ thể đi nước nào ý nhỉ? Tôi quên rồi, dù sao cũng là ra nước ngoài.”
Lam Nhạn hít sâu một hơi, trợn tròn mắt: “Thật sao? Tốt thế sao? Mộng, số cậu may thế, sao chuyện tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma/1064487/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.