Tác giả: Lũy Niên
Sáng hôm sau, mặc dù Trần Ninh Hoài tỉnh lại rất sớm nhưng từ đồ ăn đã được Dung thúc sắp xếp gọn gàng ở trong phòng bếp. Có lẽ vì quá mệt mỏi nên Dương An vẫn chưa thức.
Trần Ninh Hoài hôn nhẹ một cái lên má Dương An rồi nhẹ nhàng đứng dậy khoác thêm áo rồi đi ra ngoài.
...
Không khí buổi sáng hôm nay rất tốt, những tia nắng sớm nhảy từ những khe hở trên cửa gỗ rồi chui vào phòng. Trần Ninh Hoài vẫn như cũ tập luyện một canh giờ rồi mới đi tắm rửa làm vệ sinh cá nhân.
Khi y đi từ phòng tắm đi ra, Dương An cũng đã tỉnh giấc. Mái tóc dài của y hơi rối do vừa mới rời giường. Đôi mắt còn mang theo vài phần ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở đi ra tìm hắn.
Trần Ninh Hoài nhìn thấy y chỉ có một bộ đồ ngủ mỏng manh trên người lập tức lấy áo choàng của mình khoác lên người y, bọc kín người Dương An. Mặc dù trong nhà rất ấm áp nhưng hắn chỉ sợ chậm một lát y sẽ bị cảm lạnh.
Dương An ngửi thấy mùi hương quen thuốc liền nhào vào lòng hắn, mè nheo dụi dụi khiến lòng Ninh Hoài có chút ngứa.
"An An ngoan, đi rửa mặt. Tôi nấu đồ ăn sáng cho em." Ánh mắt Trần Ninh Hoài rất dịu dàng, đầu hơi cúi xuống nhẹ nhàng dỗ dành phu lang của mình.
Dương An nghe lời buông tay hắn ra, kiễng chân hôn lên má anh một cái rồi mới nghe lời đi rửa mặt.
Trần Ninh Hoài nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-toi-co-mot-song-nhi-lam-phu-lang/3451825/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.