Tác giả: Lũy Niên
Một đoạn nhạc đệm qua đi cũng không gây ảnh hưởng gì đến tâm trạng của hắn, nhưng lại khiến cho Dương An lo lắng. Không biết giữa phu quân và thiếu gia mà đám côn đồ kia nhắc đến đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi, hai người dùng bữa xong ở trên huyện thì lập tức quay trở về thôn Đông.
Xe ngựa phi nhanh chạy trên đường lớn, bầu trời đã nhuộm một màu vàng cam đầy xinh đẹp. Trần Ninh Hoài nắm lấy tay của phu nhân mình, không ngừng xoa nắn.
Dương An nhìn nam nhân ngồi bên cạnh mình, cuối cùng y vẫn không nhịn được mà hỏi hắn: "Ninh Hoài, mấy người hồi chiều là ai vậy?"
Trần Ninh Hoài lười biếng đáp lại một câu: "Tôi cũng không biết." Hắn hơi nghiêng đầu về phía y, cười đáp: "Chắc là một chut phiền phức gì đấy."
Dương An nhìn vẻ mặt lười biếng như chẳng có chuyện gì liên quan đến bản thân của hắn, y cảm thấy bản thân mình không biết nên nói cái gì.
"Huynh từng gặp qua mấy người đó sao?"
"Chưa từng." Trần Ninh Hoài tựa đầu ra sau, hờ hững đáp: "Nhưng từng gặp qua kẻ đứng đằng sau."
Trần Ninh Hoài kể lại sự việc đυ.ng độ của ngày hôm ấy cho Dương An nghe, hắn còn nói thêm: "Tôi biết em lo lắng nhưng mà phiền phức nhỏ thôi. Đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, đừng để trong lòng."
Dương An lắc đầu: "Ta không lo lắng mấy thứ đó. Chỉ là ta nghe nói mấy người đó có chỗ dựa lớn...Hình như là quan phủ, ta chỉ lo lắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-toi-co-mot-song-nhi-lam-phu-lang/3451824/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.