Vân Sơ cùng hai đứa nhỏ ngồi xe ngựa ra khỏi kinh thành, tới thẳng tiểu viện của Giang di nương.
“Bái kiến Vương phi, bái kiến tiểu thế tử tiểu quận chúa!”
Giang di nương đưa Tạ Nhàn và Từ Thích ra cửa đón khách, quy củ hành lễ.
“Đừng khách sáo.”
Vân Sơ đỡ Giang di nương đứng dậy.
Đoàn người vừa đi vào trong thì đã ngửi được mùi hương của thức ăn.
Giang di nương ngượng ngùng nói: “Trong nhà cũng không có gì quý giá để chiêu đãi, hy vọng Vương phi đừng ghét bỏ.”
Vân Sơ thấy trên bàn bày đủ loại thức ăn, nhìn là biết Giang di nương đã thức dậy làm từ khi trời còn chưa sáng, đủ để chứng minh thành ý của bọn họ.
Từ Thích không cần ai sai bảo đã chạy đi bưng trà rót nước, đặt ly trà đến trước mặt đám người Vân Sơ.
Vân Sơ uống ngụm trà, cười hỏi: “Thích ca nhi đọc sách thế nào rồi?”
Từ Thích không kiêu ngạo không siểm nịnh trả lời: “Phu tử đã dạy đến Bách Gia Tính, cũng không quá khó.”
Viện tử này rất nhỏ, Vân Sơ nhìn thấy trên án kỷ cách đó không xa có mấy tờ giấy viết đầy chữ, nàng bước qua đó, cầm lên ngắm nghía một hồi, không thể không nói chữ viết rất được.
Từ Thích và Du ca nhi bằng tuổi, Du ca nhi có đại nho của Quốc Tử Giám đích thân chỉ điểm nhưng chữ viết cũng không khá hơn Từ Thích là bao.
Đứa nhỏ Từ Thích này có thiên phú học tập trời sinh.
Chờ mấy hài tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581663/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.