Nhĩ ma ma cảm thấy bản thân sắp phát điên rồi.
Bà ta đã sắp đi rồi, tại sao còn nói ra mấy lời như vậy, chọc giận Vương gia, khiến ngày tháng dưỡng lão sau này cũng không được yên ổn.
Bà ta vừa lăn vừa bò đứng dậy, nghiêng ngả lảo đảo chạy tới chủ viện.
Sở Dực lúc này cũng vừa tới chủ viện, ngồi xuống bên cạnh Vân Sơ, trong viện còn có hai đứa nhỏ.
Tạ Nhàn vốn đang vui vẻ chơi thắt dây cùng Trường Sinh, vừa thấy Sở Dực đến thì nó bắt đầu phát run, khuôn mặt nhỏ dần chuyển sang màu trắng, nhìn bằng mắt thường cũng thấy rõ.
Sở Trường Sinh xoay đầu, dẩu miệng nhỏ nói: “Phụ vương, ngài có thể ra ngoài không?”
Sở Dực khó hiểu: “Vì sao?”
“Con chơi với Nhàn.” Sở Trường Sinh mở miệng: “Nương xem sổ sách, phụ vương, dư thừa.”
Sở Dực: “...”
Hay, hay thật, hắn lại trở thành người thừa sao.
Tạ Nhàn sợ Sở Dực phát hỏa, nó lại càng thêm sợ hãi, vội vàng kéo tay Sở Trường Sinh: “Trường Sinh, ta, chúng ta đi ra ngoài chơi.”
Nó cũng không dám nhìn Sở Dực một cái, nhanh chóng chạy ra khỏi thiên thính, Sở Trường Sinh cũng đi theo.
Sở Dực nhíu mày: “Sơ nhi, ta trông đáng sợ lắm sợ?”
Vân Sơ duỗi tay, vuốt thẳng nếp nhăn ngay ấn đường của hắn, sau đó nắm lấy hai má đầy thịt của hắn vuốt lên trên: “Ngày thường chàng cười nhiều một chút thì hài tử sẽ không sợ chàng nữa.”
Khóe môi Sở Dực gợi lên một nụ cười.
Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581662/chuong-351.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.