Từ sau khi thành thân, Sở Dực đã không đến thư phòng nữa, địa điểm làm việc của hắn đã chuyển sang đông sương phòng của chủ viện, chủ yếu là để thuận tiện hơn.
Tuy không còn làm việc ở thư phòng nhưng trong thư phòng vẫn còn rất nhiều công văn sách cổ, mấy thứ này vô cùng trân quý, người cao quý như Sở Dực cũng luyến tiếc nếu chúng bị thiêu rụi.
Hắn lập tức đứng dậy: “Lập tức cho người thư phòng cứu hoả!”
Vân Sơ sờ đầu hai đứa nhỏ, bảo bọn nó ngoan ngoãn dùng bữa, sau đó đứng dậy cùng Sở Dực đi đến thư phòng.
May mà phát hiện kịp thời, thế lửa không quá lớn, chỉ thiêu cháy một gian phòng trống, vẫn chưa tạo thành tổn thất quá lớn.
“Phật Tổ phù hộ!” Nhĩ ma ma đứng ngoài cửa thư phòng, ra vẻ sợ hãi nói: “Từ lúc Vương gia khai phủ đến nay đã mười mấy năm, chưa từng xảy ra chuyện như vậy, Vương gia, chuyện hôm nay nhất thiết phải tra rõ, nếu không không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì nữa!”
Vân Sơ bình thản nói: “Gọi hết nha hoàn bà tử trực ban tối nay tới đây.”
Thính Phong đứng đằng sau nàng lập tức đi làm.
Thính Phong nhanh chóng trở lại, phía sau còn có mấy nha hoàn bà tử, bà tử đi đầu tiên chính là bà tử hồi môn của Vân Sơ, họ Hà, người ta thường gọi bà ấy là Hà ma ma.
“Lão nô bái kiến Vương gia Vương phi.” Mặt mày Hà ma ma tái nhợt: “Chuyện nhà cửa của vương phủ đều do lão nô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581659/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.