Giang di nương trợn tròn mắt, vội vàng nghiêng người mời Vân Sơ vào nhà.
Lúc trước khi nàng ấy và Vân Sơ còn sống chung một mái hiên nhà, nàng ấy đã không dám đặt mình ngang hàng với Vân Sơ, hiện giờ nàng ấy đã rời khỏi Tạ gia, Vân Sơ trở thành Vương phi, hai người một như bùn dưới đất một như mây trên trời, chênh lệch càng ngày càng lớn, thậm chí nàng ấy còn chẳng dám ngẩng đầu nhìn Vân Sơ.
Có trời mới biết lần đó nàng ấy phải dùng hết bao nhiêu dũng khí mới dám chạy tới phủ Bình Tây Vương cầu kiến Vân Sơ.
Giang di nương vội vàng đi châm trà, cẩn thận đi chung trà tới trước mặt Vân Sơ.
Vân Sơ uống một ngụm, lúc này mới nói: “Mấy ngày nay thế nào?”
“Được Vương phi che chở nên Tạ Thế An không đến đây nữa.” Giang di nương mở miệng nói: “Hôm nay Thích ca nhi chính thức đi học, Nhàn tỷ nhi thì vẫn ở nhà rảnh rỗi thôi.”
Vân Sơ gật đầu: “Có dự định cho Nhàn tỷ nhi đi học không?”
Giang di nương lắc đầu: “Ở nhà học thêu hoa là được rồi.”
Nàng ấy sống trong một ngõ nhỏ chật hẹp ở kinh giao, bá tánh ở đây đều là những người rất bình thường, tỷ nhi của mấy gia đình này sẽ không tới học đường.
Lúc trước Nhàn tỷ nhi là nữ nhi của Tạ gia, Tạ gia là thư hương thế gia, học đọc sách viết chữ cũng không phải vấn đề gì lớn, nhưng hiện tại... không cần phải học nữa.
“Bản thân Nhàn tỷ nhi có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581658/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.